THẾ NÀO LÀ TỪ BỎ

Tuần qua, khi đọc bài chia sẻ tựa đề “Chiếc Áo Khiêm Nhường” của PT Sĩ Bạch nơi mạng lưới Phó Tế VN/USA tôi có thêm một ý tưởng cho Chúa Nhật tuần nầy (23th C, 2013). Vào đêm 14 tháng 3 năm 1912, con tàu Titanic đã đụng phải một tảng băng lớn (iceberg) phía Bắc Đại Tây Dương. Trong vòng 4 tiếng đồng hồ, con tàu được mệnh danh là “không thể chìm” (unsinkable) đã nằm sâu 12,600 feet (hơn 4 km) dưới đáy biển. Trong số 2228 người trên tàu chỉ có 705 người sống sót.

Lúc khởi đầu, kỷ sư chế tạo con tàu đã ước tính 48 thuyền cấp cứu, đủ cho hết mọi hành khách và thủy thủ đoàn nếu có biến. Nhưng sau đó, các chuyên viên chế tạo đã quá tự tin nên quyết định chỉ cần 20 thuyền cấp cứu, lấy lý do để có thêm chỗ trên boong tàu làm nơi giải trí. Như vậy, số thuyền cấp cứu lúc lâm nguy chỉ đủ cho một nửa số người trên tàu. Những chuyên viên chế tạo con tàu đã tính toán nhầm, đã quên mất đâu là việc quan trọng thứ yếu hàng đầu. Họ đặt vấn đề văn nghệ giải trí, đặt sự nguy nga hoành tráng của tàu hơn là sự an toàn tính mạng của những người trên tàu. Rồi khi con tàu từ từ chìm xuống lòng biển, hành khách vẫn coi thường, không chịu xuống thuyền ngay vì không tin vào những chiếc thuyền con. Vì thế, những thuyền cấp cứu đầu tiên được thả xuống biển với một số rất ít hành khách bên trong. Thêm một thí dụ điển hình về việc tin tưởng sai chỗ, nhầm lẫn đặt thứ tự quan trọng khi lựa chọn và từ bỏ của sự việc.

Bài Tin Mừng hôm nay (Lk 14:25-33) nói đến việc từ bỏ. Sống trên đời chẳng ai có thể đi một lúc hai con đường. Cuộc sống luôn đặt con người trước những lựa chọn, mà chọn lựa nào lại không phải từ bỏ? Đây là một điều khó khăn nhất cho đời mục vụ và chương trình Dự bị hôn nhân mà tôi có kinh nghiệm với giới trẻ trong gần hai thập niên vừa qua. Không phải tất cả nhưng đai đa số họ không nhất quyết dấn thân (commitments) vào một vấn đề gì. Họ không dám liều lĩnh (taking risks) mà cứ “tà tà” đến đâu hay đó. Một số khác đã chấp nhận đảm nhận một chức vụ hay công tác được giao phó rồi, sau một thời gian họ lại không muốn theo dõi và làm cho xong. Điều nầy chứng tỏ không thể có lựa chọn nếu không chấp nhận hậu quả. Mỗi lần chọn lựa cái nầy là một lần phải từ bỏ cái nọ. Sống là chấp nhận từ bỏ. Có những điều xấu phải từ bỏ như việc nghiện thuốc lá, ma tuý, rượu chè, trụy lạc... Cũng có điều tốt cần phải bỏ để chọn một điều tốt hơn: chọn nghề, chọn trường học, chọn chỗ làm, chọn bậc sống…

Từ bỏ vì yêu thương sẽ không bao giờ cảm thấy thiệt thòi, mất mát. Từ bỏ vì yêu thương sẽ làm ta nhẹ nhàng hơn, dễ chịu hơn, hạnh phúc hơn. Người mẹ hy sinh giấc ngủ, thức đêm để săn sóc con cái khi chúng yếu bệnh. Người cha hy sinh không làm giờ phụ trội cuối tuần để dành thì giờ cho con cái và gia đình, nhất là lúc con cái còn trong lứa tuổi teen-age.

Từ bỏ đã trở thành quy luật để sống và lớn lên. Thai nhi không thể ở mãi trong bụng mẹ, dù đó là chỗ an toàn, êm ấm. Đứa bé chẳng thể nào trưởng thành, nếu nó cứ sống mãi bằng sữa mẹ, hay mãi ngậm núm vú giả, mãi mang tã… Từ bỏ thường là những cắt đứt đau đớn, như mổ một khối u. Có nhiều người trong chúng ta suốt đời bị giằng co, ray rứt bởi không có can đảm từ bỏ.

Chúa Giêsu khuyến cáo mỗi tín hữu chúng ta đặt lại vấn đề, thẩm định lại nấc thang giá trị. Việc nào cần, việc nào ít cần, việc nào không cần trong đời sống hiện tại để dồn sức lực và thời giờ vào đời sống thiêng liêng đời nầy ngõ hầu được hưởng hạnh phúc với Thiên Chúa ở đời sau.

Phần mở đầu bài Tin Mừng, Chúa bảo các môn đệ, và chúng ta, phải ghét cha mẹ để đi theo Ngài. Nếu hiểu theo nghĩa đen, chúng ta sẽ bị lúng túng vì Điều răn Thứ Bốn Thiên Chúa dạy thảo kính cha mẹ. Thực ra, đây là một lối nói “nhấn mạnh” của người vùng Trung Đông, ý nói chúng ta phải yêu mến Chúa trên hết mọi sự. Một nơi khác trong Phúc âm, Chúa cũng dùng lối nói nầy để dạy: “Nếu tay, chân hay mắt con làm cớ cho con phạm tội, hãy chặt đứt nó đi vì thà rằng con còn một mắt/tay/chân mà không phải vào lửa đời đời…” được hiểu rằng phải từ bỏ ngay tức khắc những cám dỗ hay phương tiện làm ta phạm tội. Nếu không hiểu theo cách nầy, ta sẽ hiểu ngầm rằng trên thiên đàng hầu hết các thánh đều bị đui, què, mẻ, sứt!

Chúa phải là trung-tâm-điểm của đời sống người Kitô hữu. Bài đọc I khuyên chúng ta dùng sự khôn ngoan để suy nghĩ, tính toán, và so sánh việc nào quan trọng hơn trước khi quyết định làm.

Mới đây có người đón tôi sau một Thánh lễ và hỏi nếu lỡ quên không tham dự Thánh lễ trong ngày lễ buộc thì có tội hoăc lỗi hay không? Dĩ nhiên nếu thực sự quên thì nào có tội lỗi gì. Tuy nhiên, chúng ta hãy xét lại nấc thang giá trị. Nếu thực tâm chúng ta coi Chúa trên hết mọi sự, và việc nào quan trọng hơn trong mối tương quan giữa ta và Chúa thì làm gì có chuyện quên. Có ai trong chúng ta quên ngày đi nghỉ hè hoặc ngày đi hành hương bao giờ? Bởi lẽ chúng ta đã chọn ngày định tháng, đã mua vé máy bay. Có ai trong chúng ta quên ngày lãnh tiền già hoặc trợ cấp hàng tháng chưa?

Phần cuối của bài Tin Mừng, Chúa nhắc lại việc dùng sự khôn ngoan một lần nữa với hai thí dụ “Người xây tháp” và “Ông vua xông mình ra chiến trận.” Khi làm một việc gì có lợi và hợp ý thích, chúng ta thường để ý, sửa soạn, tính toán coi việc nào cần, việc nào ít cần, và việc nào không cần trước khi quyết định làm. Như thế kết quả chắc chắn sẽ khả quan, mỹ mãn.

Xử dụng sự khôn ngoan đích thực là hành động chấp nhận giới hạn của mình, từ bỏ danh vọng hay vinh quang nơi tiền tài của cải vật chất để chỉ tìm kiếm ý định của Thiên Chúa một cách vô điều kiện.

Hôm nay cũng là ngày Sinh Nhật của Đức Mẹ. Xin vì công nghiệp của Mẹ Thánh, xin Chúa ban cho chúng ta được ơn khôn ngoan của Chúa Thánh Thần để qua mọi hành động chúng ta biết từ bỏ các điều không cần thiết cho sáng danh Chúa. Amen

Pt Đặng Phi Hùng

© 2015 photevnusa.org