WE ARE STEWARDS OF GOD

(Amos 8:4-7, 1Timothy 2:1-8, Luke 16:1-13)

We just heard a confusing parable, and it was hard to understand why Jesus said, “Make friends for yourselves with dishonest wealth, so that when it fails, you will be welcomed into eternal dwellings.” Jesus seemed to praise the clever manager who used dishonest means to secure a profitable future for himself. What is the point of this confusing parable? What does the Bible say about being a good steward?

Our God is the God of love, and we are created by love and for love. No matter who we are, each of us was born with gifts and unique talents.

Do you remember Tony Melendez, a Nicaraguan, who was born without arms? Yet, he is a popular musical missionary. Tony travels everywhere to play guitar with his feet and sings his songs to lead people to God. He sung for Pope John Paul II, and for us right here, at least 3 times. This is the way he utilized his given talents and gifts to fulfill his stewardship of love for the kingdom of God. This reflects the beauty of kindness, and wisdom of God for us.

In the beginning, God did not plan to create a human family in which each one lives without concern for the other. For this reason, God questioned Cain’s conscience, “Where is your brother Abel?” In reply, Cain obstinately questioned back God, "Am I my brother's keeper?" Yes, it is God’s will that we are our brothers' keeper! To be human means to care for one another. And God will ask each one of us the same question He asked Cain. Our responsibility is not only to protect one another but we also need to care for others through poverty, suffering, and all unfortunate life happenings. This is the main duty of a wise steward of God.

In this sense, the main responsibility of a true steward of God is charity. And the foundation of charity is based on humane relationship to protect the weak and innocent from the strong and powerful. As a result, we all need to live honorably to provide social justice under a fair system of law. We cannot live like the dishonest steward in today’s parable. He was skillful to use underhanded means to secure a profit by deceiving his boss. At the same time he was recognized as a generous and wise gentleman.

In the 1st Reading, God warns, “Whoever tramples upon the needy and destroys the poor of the land,… Never will I forget a thing they have done!” For our own spiritual benefit, and before the silent presence of God in our hearts, have we ever asked ourselves: “Am I a dishonest steward of God?” Is “this warning” speaking to me? Who or what is in charge of my life?Who is my true Master?

The true Master is the One Who governs our thoughts, our ideals, and controls the desires of our hearts and the values we choose to live by. In daily life, we may be ruled by many different things, the love of money or possessions, the power of position, the glamour of wealth and reputation, the driving force of disorderly passions and addictions. However, in the end, we must decide who is our Master? God or mammon! There is only one Master who has the power to set us free from the slavery of sin and addiction, our Lord Jesus Christ. We will use God’s gifts either selfishly or lovingly. We are either a dishonest steward or a wise steward of God. The choice is ours. It is up to each individual to decide!

NGƯỜI QUẢN GIA CỦA THIÊN CHÚA

Chúng ta vừa nghe một dụ ngôn khó hiểu, và Chúa Giêsu còn nói thêm rằng, “Hãy dùng tiền của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi vĩnh cửu.” Nghe lời này, có vẻ như người quản gia bất lương trong dụ ngôn, lại trở nên một lối sống để chúng ta noi theo, phải không? Vậy Chúa Giêsu muốn dậy chúng ta điều gì? Làm người quản gia của Thiên Chúa là làm gì?

Thiên Chúa của chúng ta là Thiên Chúa tình yêu, và con người được tạo dựng bởi tình yêu và cho tình yêu. Bất kể chúng ta là ai, mỗi người đều được sanh ra với những tài năng, và những khéo léo riêng biệt.

Chắc chúng ta còn nhớ Tony Melendez, người Nicaraguan. Anh sinh ra mà không có hai cánh tay, nhưng anh lại là một nhạc sĩ truyền giáo nổi tiếng. Anh đi khắp nơi, chơi guitar bằng đôi chân và hát những bài thánh ca do chính anh biên soạn. Mục đích của Tony là để hướng lòng người nghe về với Thiên Chúa. Anh đã hát cho Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II nghe. Anh cũng đã hát tại cung thánh trong nhà thờ của chúng ta, ít là 3 lần rồi. Đó là cách anh quản lý tài năng của mình, để chu toàn sứ mệnh người quản gia tình yêu của Thiên Chúa, để xây dựng vương quốc của Ngài. Đó là mầu nhiệm về sự tốt lành và khôn ngoan của Thiên Chúa

Thiên Chúa không tạo dựng một gia đình nhân loại để mỗi người sống mà không cần đến ai. Chính vì thế, mà Thiên Chúa đã chất vấn lương tâm của Cain, khi Người hỏi, "Abel em của ngươi đâu rồi?" Cain đã ngang bướng trả lời: "Tôi không biết, tôi là người trông giữ em tôi sao?" Vâng, đúng như vậy! Chúng ta có bổn phận phải trông giữ nhau. Thiên Chúa sẽ chất vấn lương tâm của mỗi người chúng ta như Ngài chất vấn Cain. Thiên Chúa không chỉ đòi hỏi chúng ta bảo vệ lẫn nhau mà chúng ta còn có trách nhiệm về sự nghèo đói, về những đau khổ, về những bất hạnh của nhau nữa. Đó là bổn phận người quản gia của Thiên Chúa.

Như thế, trách nhiệm người quản gia của Thiên Chúa là những công việc bác ái. Và nền tảng lòng bác ái chân thật được xây dựng trong liên hệ công bằng giữa con người. Chúng ta không thể sống theo cách của người quản lý bất lương trong Phúc Âm. Anh ta chỉ biết dùng chức vụ, tài năng để xây dựng tư lợi cho riêng mình. Vừa khéo léo ăn cắp tài sản của chủ mà không bị phát hiện, vừa được tiếng là người quảng đại, còn được người đời khen là khôn ngoan, lại vừa bảo đảm được đời sống tương lai của mình nữa.

Trong bài Đọc Một, Thiên Chúa nói rằng, “Hỡi những kẻ hay đàn áp và bách hại người cùng khổ, kẻ nghèo hèn trong xứ. Ta sẽ chẳng bao giờ quên một hành vi nào của chúng.” Trước sự hiện diện thầm kín của Thiên Chúa trong tâm hồn, có khi nào chúng ta nhận ra mình đang là người quản lý bất lương đó không? Chúng ta có nghe thấy lời cảnh báo nghiêm trọng của Thiên Chúa đang nói với chính mình không?

Hôm nay, Chúa Giêsu nói thẳng thắn với chúng ta rằng, “Không ai có thể làm tôi hai chủ vì: hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh chê chủ nọ.” Nghĩa là, chúng ta không thể say mê thế gian, với tất cả những gì thuộc về chúng, và yêu mến Thiên Chúa cùng một lúc. Đấng Tạo Hóa phải cao trọng hơn những tạo vật do Ngài làm ra. Trong thánh lễ hôm nay, mỗi người cần tự hỏi lòng mình xem chủ nào đang chiếm đoạt đời tôi? Tạo vật nào, đam mê nào là chúa mà tôi đang tôn thờ? Ước gì mọi lựa chọn của tôi, luôn dẫn tôi trở về, để được ở mãi trong Thiên Chúa, và có thể giúp tôi chu toàn bổn phận người quản gia của Thiên Chúa mỗi ngày trong đời. Amen.

Pt. Gioan Vũ Hiến

© 2015 photevnusa.org