PRAY ALWAYS WITHOUT BECOMING WEARY

(Exodus 17:8-13, 2 Timothy 3:14-4:2, Luke 18:1-8)

In July, 2013, with 600 pesos ($110) given by his mother, a high school young graduate, Facundo, spent one month crossing 1829 miles by foot, from his hometown of Jujuy (Zhuzuyi), Argentina to Rio de Janeiro, Brazil, hoping to see Pope Francis during World Youth Day. Facundo walked day and night, and when he was scared, he prayed the Rosary. One time a bus driver gave him a lift for a short distance; another time a Franciscan school offered him a direct flight to Rio, but he decided to walk along and pray along with other monks because he thought it would be a better and “more beautiful” pilgrimage. He finally made it to Rio de Janneiro with a starving stomach; his toes bruised and blistered, yet he said he was very happy. He explained “Pope Francis always said, a Christian is a happy person, money isn’t worth anything, it just gives you security, but Jesus gives you trust and hope. We should let ourselves be guided by Jesus, and I did that. I want to meet the Pope to tell him how nice it is to follow Jesus and that he is right.” Indeed, praying together always brings joy; and our prayer grows our faith. Our faith strengthens our will, and saves our life.

Today’s readings focus on the perseverance in prayer. Our spiritual life is normally based on two attitudes of prayer. Our private prayer is between ourselves and God, and our public prayer is between ourselves and others. Both ways of prayer have the same purpose to lead us into communion with God, so we can be loved and protected by him.

The First Reading teaches us three things: First, in the midst of stress and fear about health, job, an unsecure future, and a desire of earthly materialism, we need to climb like Moses, to a high place closer to Christ. We need to hold firmly our staff, which is a symbol of Jesus’ care and concern, which Christ promised to us through our baptism. It is our right as God’s children. And we need to use our privilege to secure ourselves, and to save our loved ones, just as Moses did to save his people.

Second, we never give up in prayer. Just as a light bulb glows when connected to electricity, when we are in close communion with God, He will hear our petitions, and in His compassion, He loves and protects us. When we are absent-minded or inattentive in our relationship with God, we will be harmed by evil and its power of darkness. That is why Jesus warns us to pray, always, without becoming weary.

Third, we always need one another in our journey of faith. In fact, as God’s family, we are responsible for one another. Therefore, when we are tired, discouraged and doubtful on our journey, we need support and help from our community, just as Moses needed help from Aaron and Hur to stand firmly in prayer with God. Indeed, no one goes to heaven alone. As God asked Cain: “Where is your brother Abel?” God will ask each one of us in the same way, “Where are your siblings, your parents and your relatives?” He will ask our priests, “Where are your parishioners?” How will we answer God’s question?

Saint Paul said, “Remain faithful to what you have learned and believed.” What do we learn from Jesus? Jesus loves to be in communion with the Father through prayer. No matter how busy Jesus was with his pastoral work, Jesus always made time to be alone with God, either by staying up late at night or going up to a mountain in early morning. If Christ, the Son of the Most High, needs to pray for God’s strength to accomplish His work, who are we to attempt to do thing without prayer?

May Jesus strongly urge our heart and mind to focus in prayer, so we can overcome all fear, and receive the security and justice, that God promised to us as His chosen people. Amen.

In July, 2013, Facundo, vừa học xong trung học, với số tiền 600 pesos được mẹ cho, cậu đã đi bộ 1829 miles trong một tháng, từ quê nhà Jujuy, Á Căn Đình tới Rio de Janeiro, Ba Tây, chỉ để được thấy vị Giáo Hoàng mà cậu ngưỡng mộ tại Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới. Cậu miệt mài đi bộ cả ngày lẫn đêm, liên lỉ Lần Hạt, và luôn nhắc mình nhớ “có Đức Mẹ phù hộ và Chúa Giêsu đang đồng hành với mình.” Thỉnh thoảng gặp được vài đan sĩ đồng hành, được khuyến khích, an ủi, và đi chung vài đoạn đường. Cậu kể lại, “Khi cảm thấy đi hết nổi, tôi chỉ biết khóc và cầu xin Chúa Giêsu che chở, và cho ý Người được thể hiện.” Cuối cùng cậu cũng tới được Rio de Janeiro với cái bụng đói cồn cào và đôi chân tả tơi; vì cậu đã hết nhẵn tiền mấy ngày rồi, lại còn không biết tiiếng Ba Tây nữa. Nhưng lòng cậu tràn ngập hạnh phúc và hân hoan. Cậu kể thêm: “Đức Giáo Hoàng Phanxicôs luôn nói rằng Kitô Hữu là người hạnh phúc; tiền bạc không giá trị chi cả. Nó có đem lại tiện nghi an toàn, nhưng Chúa Giêsu mới đem lại đức tin và hy vọng. Tôi muốn gặp Đức Giáo Hoàng để nói với ngài, theo chân Chúa Giêsu là điều đẹp đẽ biết bao và ngài rất đúng.

Các bài đọc hôm nay cho chúng ta nhìn thấy sự cần thiết của lòng kiên trì trong cầu nguyện. Sự kiên trì này gắn bó trong hai thái độ cầu nguyện hàng ngày. Cầu nguyện riêng tư thầm kín trực tiếp giữa chúng ta với TC, và cầu nguyện công khai chung với cộng đoàn. Cả hai cách cầu nguyện có cùng mục đích giúp chúng ta được ở gần Chúa, ở bên Chúa, ở trong Chúa, được Chúa thương xót và bảo vệ khỏi mọi sự dữ trên đường lữ hành trần gian.

Bài Đọc Một dậy chúng ta 3 điều: 1st, Giữa những căng thẳng, lo lắng về sức khỏe, việc làm, về một tương lai mờ mịt, cùng với những thèm khát vật chất thế gian, chúng ta cần vượt lên cao để đến gần TC. Chúng ta cần nhớ mình đang cầm cây gậy của TC. Đó là quyền của người con, đó là tình thương và sự quan phòng mà TC đã hứa ban qua Phép Rửa. Như Moses, chúng ta muốn thực hành quyền này để cứu mạng sống mình, và người thân yêu qua sức mạnh và sự trợ giúp của TC.

2nd, Chúng ta không bao giờ ngừng cầu nguyện. Như bóng đèn sáng lên khi được nối vào mạch điện, khi chúng ta kết hợp với Chúa trong cầu nguyện, Người sẽ nghe lời khẩn cầu của chúng ta. Chúng ta và người thân mà chúng ta đang cầu nguyện cho sẽ được Người thương xót, ban ơn, và bảo vệ. Ngược lại, khi lơ là cầu nguyện, khi không dựa vào sức TC, chúng ta có thể bị bách hại, bị thương tích do sự đánh phá của sự dữ. Vì thế, chúng ta cần kiên trì cầu nguyện đến cùng.

3rd, Trong hành trình thiêng liêng, chúng ta luôn cần đến nhau. Hơn nữa, sống chung trong cùng một gia đình của TC, chúng ta còn có trách nhiệm với nhau. Mỗi khi xuống tinh thần, nản chí, hoặc nghi ngờ, chúng ta cần trở về với cộng đoàn để nhận giúp đỡ. Thật vậy, không ai lên thiên đàng một mình! Vì TC sẽ hỏi từng người như Người đã hỏi Cain, “Em của ngươi đâu, cha mẹ con cái ngươi đâu?” Với linh mục, Người sẽ hỏi, “Giáo dân ngươi đâu?” Chúng ta sẽ trả lời thế nào?

Thánh Phaolô nói trong Bài Đọc Hai, anh em hãy giữ vững những gì đã học đã biết, và hãy tin chắc vào Đức Kitô. Chúng ta học gì và biết gì nơi Đức Kitô? Chúng ta học lòng sốt mến cầu nguyện nơi Chúa Giêsu với Thiên Chúa Cha. Cho dù bận rộn với bao công việc mục vụ hàng ngày, Chúa Giêsu luôn tìm giờ để ở riêng với Cha mình. Người thức suốt đêm, hoặc lên núi một mình từ sáng sớm để cầu nguyện. Nếu Đức Kitô mà còn phải cầu nguyện, còn cần đến lòng thương xót của Thiên Chúa Cha chúng ta là ai mà không cần đến cầu nguyện!

Xin Chúa Giêsu thôi thúc lòng trí mỗi người, để việc cầu nguyện trở nên nguồn sức cho mọi việc chúng ta làm trong đời sống hàng ngày như chính Người đã truyền dậy, “Phải cầu nguyện luôn, không được nản chí.”

Pt. Gioan Vũ Hiến

© 2015 photevnusa.org